Mô tả Sản phẩm

Huyền Thiên Trấn Vũ hay Chân Vũ Đại Đế là một vị tôn thần lâu đời trong tín ngưỡng Á Đông. Chân Vũ Đại Đế còn được tôn xưng với nhiều danh nhiều hiệu như “Huyền Thiên Thượng Đế”, “Huyền Vũ Đại Đế”, “Hựu Thánh Chân Quân Huyền Thiên Thượng Đế”, “Chân Vũ Đãng Ma Đại Đế”. Đạo Kinh xưng tán danh hiệu Ngài là “Trấn Thiên Chân Vũ Linh Ứng Hựu Thánh Đế Quân”, giản xưng “Chân Vũ Đế Quân” hay “Đãng Ma Thiên Tôn”, “Báo Ân Tổ Sư”, “Phi Phát Tổ Sư”.

Tiên tượng Huyền Thiên Trấn Vũ, Chân Vũ Đại Đế tại thegioitamlinh.vn

Chân Vũ Đại Đế vốn là tinh ba của Huyền Vũ Thất Tú, chủ Bắc Phương, nhân thụ lãnh Thái Dương Tinh Khí mà giáng thánh đản sinh làm thái tử đất Tịnh Nhạc Quốc. Trong “Nguyên Thủy Thiên Tôn Thuyết Bắc Phương Chân Vũ Diệu Kinh” nói Đại Đế năm lúc 7 tuổi đã “Tiềm tâm niệm đạo, chí khế Thái Hư”. Năm 15 tuổi, Đại Đế từ biệt phụ mẫu mà xuất gia, đến Võ Đang sơn thâm u cùng cốc dốc chí tu hành. Lòng thành Ngài thấu trời, lay cảm Ngọc Thanh Thánh Tổ Tử Khí Nguyên Quân (Lão Quân) thân phó truyền thụ Vô Cực Thái Thượng Đại Đạo. Tử Nguyên Quân chỉ điểm Ngài đến Đông Hải, ngộ kiến thần tiên, được truyền thụ bảo kiếm. Kế nữa, Ngài về Võ Đang tu hành trong suốt bốn mươi hai năm, huyền công quảng bác, Đạo hạnh thâm sâu. Nhằm lúc 56 tuổi, vào mồng 9 tháng 9, tường vân hiển hiện giữa không trung, đón rước Đại Đế chầu về Thiên Chủ. Ngọc Hoàng giáng chỉ sắc phong Ngài trấn thủ Bắc Phương, thống nhiếp ngôi vị Huyền Vũ. Đại Đế phụng mệnh Thiên Công, thệ nguyện đoạn trừ thiên hạ yêu tà, thanh lý âm gian. Về sau, Đại Đế lại dụng pháp lực mà trấn áp Lục Thiên Ma Vương, Ngọc Đế gia phong “Chân Vũ Đại Đế”. Chân Vũ Đại Đế pháp lực vô biên, có thể đoạn diệt nhất thiết yêu tà, lại có thể khu trừ nhất thiết ma tinh, lại trừ tị các giống tai ách thủy hỏa.

Trong “Thái Thượng Thuyết Huyền Thiên Đại Thánh Chân Võ Bản Truyền Thần Chú Diệu Kinh” nói thêm về uy lực Chân Vũ Đại Đế rằng: Đại Đế chu du khắp cõi trời đất, kéo mây nổi sấm, uy chấn khôn cùng, lại có Lôi Công hầu cận, Ngọc Nữ phò tá, quỷ tuý đều khiếp đảm, long hổ đều ẩn mình chẳng dám nhiễu động. Ngài uy chấn Ngũ Nhạc, vạn linh đều cẩn tuân, lại có thể thu bộ nghịch quỷ, tồi trảm ma chướng, trừ tà phụ chính, khiến Đạo khí thường tồn. Kinh này cũng đồng thời lý giải ý nghĩa tên gọi Ngài rằng: Chân tức Chính, Vũ tức chỉ Thần vậy. Bản hiệu Ngài là Huyền Vũ, nhưng vào triều Tống kiêng miếu huý, để thần tử con dân thuận tiện tế tự nên đổi Chân Vũ. Chân Vũ Đại Đế phụng lệnh Ngọc Hoàng mà trấn nhiếp Bắc Phương…

Trong “Nguyên Thủy Thiên Tôn Thuyết Bắc Phương Chân Vũ Diệu Kinh” mô tả hình tượng Ngài rằng: Đại Đế phụng Thiên Tôn pháp chỉ, tóc xoã, chân trần, đạp trên trường xà bát quái thần quy, thống lĩnh 300.000 thần tướng, lục đinh lục giáp, ngũ lôi thần binh, cự cầu sư tử, độc long mãnh thú, trước sau đều theo phụ tá, cùng giáng đến hạ phương.

Huyền Thiên Đại Đế được gọi là hoá thân thứ 82 của Lão Quân, ý nói sự trội vượt và thuần thánh của bản vị Đại Đế sở hữu. Đời Bắc Tống, “Thái Thượng Thuyết Huyền Thiên Đại Thánh Chân Võ Bản Truyền Thần Chú Diệu Kinh” đề cập việc Đại Đế “Huyền Vũ ứng hoá chi thân” gọi là “lịch kinh bát thập nhị hóa”. “Huyền Vũ” chính là Huyền Nguyên thánh tổ, hộ độ thiên nhân, ứng hóa chi thân, thần minh chi diệu. Đại Đạo vô hình, không giới hạn trong hình tướng cụ thể, nên biến hóa khôn cùng, không thể đo lượng. Huyền Nguyên thánh tổ chỉ Đạo khí - Tổ khí – căn cội sinh thiên sinh địa, hóa dục vạn vật. Qua đó, có thể hiểu rằng Huyền Thiên Thượng Đế là do “Đại Đạo hóa thân”, hay hình tượng hơn là hóa thân của Thái Thượng Lão Quân. Theo đó, niềm tin về Huyền Thiên Thượng Đế ngày một khai khuếch và phát triển theo sự mở rộng của niềm tin về Lão Quân.

Tại “Thái Thượng Thuyết Chân Vũ Diệu Kinh Chú”có nói: Huyền Vũ là do Tiên Thiên Thuỷ Khí của Ngũ Linh Huyền lão hóa hiện, cũng là do Nguyên Thủy hóa thân, Thái Cực biệt thể. Trước Tam Hoàng thời, hạ giáng là Thái Thủy chân nhân. Trong Tam Hoàng thời, hạ giáng là Thái Sơ chân nhân. Sau Tam Hoàng thời, hạ giáng là Thái Tố chân nhân. Vào thuở Hoàng Đế thời, là thái tử của Tịnh Nhạc Quốc Vương, lấy đạo hiệu Tiềm Vân Tử. Tu Đạo hữu công, Ngọc Đế gia phong Huyền Đế hiệu.

Phàm Đại Đạo Nguyên Thủy khi xưa tứ phong cho Ngũ Linh Huyền Lão Thiên Quân, khai Bắc phương mà triệu thủy khí, đó cũng là căn cội mang danh Huyền Hoàng Thực Tượng. Kế đó, Đại Đạo dần dần phân khí hóa hình, qua nhiều năm nhiều tháng, hiển hiện Huyền Vũ Đại Đế là bát thập nhị hóa. Trong “Sắc Kiến Đại Nhạc Thái Hoà Sơn chí”, quyển thứ ba, “Huyền Đế thánh kỷ” viết: Huyền-Nguyên-Thuỷ tam khí qua lịch kiếp mà hạ giáng, xuất các kinh thư khuyến thế độ nhân, lại mệnh lệnh Huyền Đế hạ du nhân gian. Như vậy, Huyền Vũ không chỉ đơn thuần là quy xà hợp thể bắc phương tinh tú, mà đích thị là “Đại Đạo hóa thân”, “Nguyên Thuỷ hóa thân”, là “Thái Cực biệt thể”.

Năm Khai Bảo đời Bắc Tống, Thánh tích giáng lâm tại núi Chung Nam. Năm thứ sáu Thái Bình Hưng Quốc (năm 981), hoàng đế đương thời sắc phong Dực Thịnh Tướng Quân. Năm 1014, Đại Trung Tường Phù thứ bảy, Tống Chân Tông gia phong Dực Thánh Bảo Đức Chân Quân, sau này tị hiệu huý của thánh tổ Triệu Huyền Lãng nên cải Huyền Vũ thành Chân Vũ. Các năm thuộc triều Tống Chân Tông, Tống Huy Tông, cho đến Nam Tống Khâm Tông đều có gia phong. Đời Nguyên năm thứ bảy hiệu Đại Đức, hoàng đế gia phong Nguyên Thánh Nhân Uy Huyền Thiên Thượng Đế. Đến triều Minh, Chu Nguyên Chương cực kỳ tôn sùng Huyền Thiên Đại Đế, lúc khởi binh đều tế cáo Đại Đế phu hựu. Minh Thành Tổ đã cho xây dựng nhiều điện đài cung phụng Chân Vũ Đại Đế để tỏ lòng sùng tín.

Ý kiến khách hàng